Men rượu Trung Quốc... Cái chết từ từ

02:37:39 21/03/2013

Chúng tôi xin gửi đến quý ban bài phóng sự dưới đây của Phương Minh, về tình trạng nấu rượu và nhậu nhẹt tại miền trung Việt Nam.

 

Cho đến nay, có thể nói rằng người Việt Nam, là đàn ông từ độ tuổi 18 trở đi, khó có ai mà không biết uống rượu. Ngoại trừ đó là chuyện cấm kỵ ở một số tín đồ tôn giáo tuyệt đối không dùng rượu bia, số còn lại có thể nhậu từ 2 đến 5 lần một tuần, thậm chí 7 lần một tuần.

 

Ở Việt Nam, nguy cơ chết vì rượu cũng rất cao, nhất là giới dân nghèo, bởi rượu họ đang uống các loại rượu nấu từ men Trung Quốc, một loại men chiết xuất rượu trực tiếp từ gạo, không qua nấu nướng, rất mất vệ sinh và nguy hiểm cho sức khỏe.

Một người tên Thông, nấu rượu và nuôi heo ở xã Ðiện Thọ, huyện Ðiện Bàn, tỉnh Quảng Nam, cho biết: “Nấu rượu dùng men Trung Quốc có lãi gấp hai lần men gia truyền Việt Nam. Trước đây, một ang gạo, tức khoảng 8 ký nấu lên, ủ men, sau đó thành hèm, phải chờ ít nhất là 5 đến 7 ngày nhưng chỉ được khoảng 8 lít rượu. Bây giờ thì khác, lượng rượu gấp đôi, bỏ mối mỗi lít 15 ngàn đồng, người ta bán lại từ 18 đến 20 ngàn đồng, đó là chưa nói đến chuyện các quán pha thêm cồn công nghiệp để thu thêm tiền”.

 

Ông Thông kể tiếp: “Nấu bằng men Trung Quốc, mình không cần phải độn, phải pha gì hết, chỉ cần đổ nước vào gạo cho ướt, không cần vo, vì vo sạch sẽ mất nhiều rượu. Sau đó trộn men vào. Một lạng men chưa tới mười ngàn đồng. Ủ xong đậy để đó, 3 ngày sau là gạo nở ra thành một khối cơm, tha hồ mà nở! Lúc này bỏ vào nồi, đổ nước vào rồi chưng cất. Lượng rượu nhiều vô kể”.

Vẫn theo lời ông Thông: “Trước đây nấu rượu lãi rất ít, phần lớn là lấy hèm nuôi heo. Bây giờ thì khác, vừa nuôi heo, vừa kiếm lãi, mỗi ngày kiếm được cũng cả vài trăm ngàn đồng. Trong thôn này có sáu lò rượu, cả xã có hai chục lò rượu. Nhưng lúc nào các quán cũng thiếu rượu! Bây giờ rượu rẻ, người ta uống thoải mái!”.

 

Một người khác tên Khâu, sống ở huyện Thăng Bình, cho biết: “Tui mỗi tuần nấu được năm trăm lít rượu, nhưng chưa bao giờ có đủ rượu để bỏ cho các quán. Toàn huyện có chừng bảy chục lò rượu lớn, nhỏ, có chừng mười lò cỡ như tôi. Thời buổi bây giờ, ngoài đi làm kiếm cơm ra, chẳng có gì vui ngoài chuyện chiều chiều chui vào quán rượu. Tiền ít thì uống rượu gạo, tiền nhiều thì uống bia. Nhưng hơn 80% khách nhậu bình dân uống rượu gạo là chính, giá rẻ, uống mau say”.

Cô Lợi, một giáo viên về hưu đang nấu rượu, nuôi heo, nói: “Mình vẫn biết là nấu rượu bằng men Trung Quốc rất nguy hiểm, vì nó quá mất vệ sinh, nhưng mình mà không theo kịp thì xã hội nó đạp mình xuống!”.

Gần đây, người ta bị ngộ độc sau khi nhậu rất nhiều, cô Lợi nghĩ là do rượu. Rồi thêm chuyện dân nghiện rượu nặng, chừng 2 giờ đồng hồ phát thèm một lần, vào quán mua 2 ngàn đồng, nốc ực xong rồi đi. Nếu không có rượu, mắt mờ, tay chân run, nặng hơn một chút là phều nước bọt. Chuyện đánh nhau chết người do rượu cũng nhiều không kể xiết.

 

Một bác sĩ, yêu cầu giấu tên, đang làm việc tại bệnh viện Vĩnh Ðức, cho biết: “Trong những năm qua, các bệnh nhân đau gan ở độ tuổi trung niên đều là đàn ông, hoặc là xơ gan, ung thư gan… Nói chung là gan! Từ mười năm trở lại đây bệnh này xuất hiện rất cao. Mà men Trung Quốc cũng xuất hiện từ đó đến giờ. Tôi nghĩ phần lớn chết do uống rượu. Cái chết của rượu là cái chết chậm, nó không chết liền như những thứ khác. Nó từ từ biến cơ thể thành một ổ bệnh. Và khi đã bệnh, con người trở nên chán chường và cáu gắt, ảnh hưởng đến người thân không ít”.

 

Thậm chí, một người bệnh gan vì rượu, trước khi chết có thể làm cho gia đình anh ta chết vài ba lần trước khi anh ta nhắm mắt tắt thở. Không có gì nguy hại bằng rượu. Chính sách ngu dân của người Pháp dành cho người Việt trước đây cũng lấy rượu làm quốc sách. Bây giờ, không hiểu sao người Trung Quốc lại dễ dàng áp dụng chính sách ngu dân ở Việt Nam đến vậy!

Một người khác tên Huyên, chuyên buôn men rượu từ Trung Quốc về Việt Nam, khu vực hoạt động của ông ta kéo dài từ Quảng Bình đến Quảng Ngãi, cho biết: “Mỗi tháng, tôi bỏ mối chừng 10 tấn men các loại, từ men rượu nếp cho đến men rượu gạo, rượu sắn, rượu mía. Trong đó, men rượu gạo chiếm chừng 85%”.

 

“Cứ một tấn men cho ra chừng trăm tấn hèm rượu và cho ra chừng ba chục tấn rượu. Như vậy, riêng khu vực từ tỉnh Quảng Bình vào Quảng Ngãi, có ba trăm tấn rượu, tương đương ba trăm ngàn lít. Có chín người bỏ mối như tôi. Có chừng hai triệu bảy trăm ngàn lít rượu được tiêu thụ ở miền Trung mỗi tháng. Hơn cả số lượng bia”.

 

Ông Huyên còn cho biết thêm, số lượng men Trung Quốc tuồn vào miền nam, đặc biệt là Sài Gòn, gấp ba lần miền Trung. Vì Sài Gòn là một cái quán nhậu vĩ đại của Việt Nam. Hà Nội thì khác, số lượng bia và rượu ngon cao cấp tiêu thụ nhiều, chứ số rượu dỏm thì chỉ có khu ổ chuột, nên men Trung Quốc không có đất dụng võ ở Hà Nội.

 

Câu chuyện về rượu và men Trung Quốc còn khá dài. Nhưng có thể nói là nó đã ngấm sâu vào huyết mạch và não bộ của người Việt Nam. Và nó phát tác như thế nào thì cứ nhìn vào những người nghiện rượu sẽ biết!

Blog
  • Rượu ngon là nhờ… vi khuẩn
  • “Công nghệ chế tác” rượu quê
  • Làm sao để hết đau đầu sau khi uống rượu?
  • Men rượu Trung Quốc... Cái chết từ từ
  • Rượu dởm giết người Việt
  • Rượu nếp cái
  • Cơm rượu nếp - món ăn bổ dưỡng
  • Những món ăn cần có trong cuộc rượu
  • Bài 1: Kinh hoàng công nghệ rượu… chế
  • Bài 2: Rượu hay là nước lã có… ga?